MỘT ĐỜI GIỮ MÃI CHO NHAU
by on January 16, 2015 in Articles

Hơn sáu tháng nay, kể từ khi Trọng Nghĩa phát hành cuốn băng “Mùa Thu Xa em”, tôi đã nhận được nhiều thư và nhiều lời hỏi thăm là nhân vật Mộng Lan, người con gái có nụ cười tươi như nõn lá Magnolia, đã say mê tiếng hát Trọng Nghĩa qua tình khúc “Thôi ta xa nhau” (“Adieu, sois heureuse!”) từ năm mười ba tuổi ở Việt Nam, là nhân vật có thật ngoài đời, hay chỉ là tưởng tượng, nhằm mục đích quảng cáo?

Tôi chỉ cười. Bởi chuyện tình của Trọng Nghĩa – Mộng Lan, nó tình cờ quá, nó lạ lùng quá, nó vượt trên mọi tưởng tượng của người bình thường. Nó chỉ có thể tìm thấy trong những trang truyện cổ tích đẹp của Anderson mà thôi.

Thế mà nó lại có thực! Và chuyện tình đó đã mở ra, bằng một đám cưới rực rỡ tại vũ trường Club Rex, bằng lần trao nhẫn trên Chùa Việt Nam ở Los Angeles, bằng lời khuyên nhủ hiền lành, đằm thắm của vị Hòa Thượng là: “Các con hãy giữ gìn cuộc hôn nhân đẹp đẽ này bằng chữ “Nhẫn”. “Nhẫn” là nhẫn nhục, chịu đựng lẫn nhau.”

Và đã hơn sáu tháng nay, tôi thường tới thăm căn nhà êm đềm ở Cerritos để nhìn thấy cái hạnh phúc của Trọng Nghĩa- Mộng Lan. Một Mộng Lan lúc nào cũng ríu rít như chim bên Trọng Nghĩa rạng rỡ hạnh phúc. Một Mộng Lan dịu dàng bên phím dương cầm, đàn cho chồng hát “Sérénade”, “Célèbre Valse” bên lò sưởi mùa đông. Để thấy Mộng Lan Á Đông phụ nữ, bên bếp lửa, chăm chút thương yêu, nấu sẵn tô canh, rán từng miếng thịt cho Trọng Nghĩa sáng sớm đi làm …

Và đến sáng chủ nhật vừa qua, đôi vợ chồng “yêu nhau như tình nhân” này, đến khoe tôi tấm poster quảng cáo cuốn băng Trọng Nghĩa mới thực hiện xong: “Một đời giữ mãi cho nhau”. Tấm poster rất lạ, rất nghệ sĩ và rất tình . Trong đó, Trọng Nghĩa ôm chặt người yêu dấu của mình, trên nền núi đá dựng ngạo nghễ vững chắc. Nghĩa cười rạng rỡ, tin tưởng bên Mộng Lan dịu hiền như bông quỳnh, bông sứ. Chủ đề của cuộn băng : “Một đời giữ mãi cho nhau” nằm trong giòng chữ: “Xin cám ơn người đã cho ta một thủa được làm tình nhân, biết xôn xao đợi chờ, biết khóc đớn đau, biết cười rạng rỡ … Hạnh phúc này, xin một đời giữ mãi cho nhau”.

Toi mê mải ngắm những tấm hình trên tấm poster do Thái Tài chụp, và nhà in Annam Printing sắp màu thuộc bặc sư, mà lòng thấy xao động lạ. Tôi có cái thói xấu, là mỗi khi nhìn thấy một cảnh tượng, một cuộc sum họp quá hạnh phúc nào đó, tự nhiên cổ họng mình bỗng nghẹn ngào, và khóe mắt chợt thấy cay cay …

Trọng Nghĩa vặn máy cho tôi nghe master “Một đời giữ mãi cho nhau”. Tiếng dương cầm nào mở đầu lành lạnh, rời rã, mệt mỏi rung lên, cho tiếng hát Trọng Nghĩa thêm xót xa trong sầu khúc “Tình là đớn đau”. Tôi bắt gặp hình ảnh mình ngày nào trên căn phòng nhỏ đường Cao Thắng, ngồi lặng lờ đối bóng bên chồng thơ cũ, ôm khung hình người con gái tên Hà đã giận bỏ đi, vì tôi phóng đãng, vì tôi trăng hoa. Tôi nhớ rõ, là tôi đã khóc! Giọt nước mắt ăn năn, muộn màng sao đắng cay! Và lần đầu tiên, tôi mới biết thế nào là Tình Yêu. Và “biết nhớ mùi hương tóc nào thấp thóang nồng trên gối” thân quen, nay không còn nữa …